Thanh tra tỉnh Vĩnh Long vừa có kết luận về tình trạng nhà, đất công dôi dư sau sắp xếp trên địa bàn tỉnh, trong đó đặc biệt nhấn mạnh việc hơn 100 cơ sở không có khả năng khai thác cho thuê, gây lãng phí nguồn lực. Tỉnh Vĩnh Long hiện có tổng cộng 1.037 nhà, đất công dôi dư cần sắp xếp lại, với 244 cơ sở chưa có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất/quyền sở hữu nhà. Đến cuối tháng 4, UBND tỉnh đã phê duyệt điều chuyển 318 nhà, đất cho các cơ quan có nhu cầu.
Diễn biến chi tiết
Trong số 719 nhà, đất công dôi dư còn lại phải tiếp tục sắp xếp, xử lý, 188 cơ sở không được sử dụng nhưng chưa có phương án xử lý; 295 cơ sở đã phê duyệt phương án nhưng chưa hoàn thành giao nhận; và 236 cơ sở đã hoàn thành bàn giao cho đơn vị tiếp nhận. Kết quả thanh tra cũng chỉ ra rằng một số nhà, đất công được giữ lại sử dụng nhưng đang bị bỏ trống do đơn vị quản lý chưa xây dựng phương án cụ thể để khai thác hoặc chưa có nhu cầu sử dụng, thậm chí do thiếu kinh phí xây dựng, cải tạo.
Cụ thể, Trung tâm Quản lý và phát triển nhà được giao quản lý 291 nhà, đất công, nhưng 123 cơ sở trong số đó không thể khai thác cho thuê. Nguyên nhân chủ yếu là do tình trạng xuống cấp nghiêm trọng, thiếu lối vào, hoặc nằm ở các vị trí hẻo lánh, xa khu dân cư, không thuận lợi cho việc khai thác. Đối với Trung tâm Phát triển quỹ đất, mới chỉ tiếp nhận 6 trong tổng số 52 nhà, đất công để khai thác, số còn lại gặp vướng mắc về hồ sơ pháp lý và mốc giới.
Tác động & Nhận định
Tình trạng nhà, đất công dôi dư không được khai thác hiệu quả đang tạo ra gánh nặng lãng phí lớn cho ngân sách nhà nước tại Vĩnh Long. Việc này không chỉ làm mất đi cơ hội tạo nguồn thu mà còn gây suy giảm giá trị tài sản công theo thời gian.
- Việc thiếu kế hoạch sử dụng rõ ràng và nguồn kinh phí cải tạo là những rào cản chính.
- Thanh tra tỉnh kiến nghị lãnh đạo tỉnh cần chỉ đạo kiểm tra, rà soát và đề xuất phương án xử lý dứt điểm, bao gồm cả việc định giá lại và bán đấu giá đối với các tài sản không có khả năng khai thác, nhằm tối ưu hóa nguồn lực công và tránh thất thoát.
Đây là vấn đề chung ở nhiều địa phương, cho thấy sự cần thiết của một khung pháp lý và cơ chế quản lý tài sản công chặt chẽ hơn để đảm bảo tính hiệu quả và minh bạch.