Đại biểu Quốc hội đã kiến nghị ưu tiên nguồn lực ngân sách cho chính sách tiền lương, hướng tới mục tiêu đảm bảo cán bộ, công chức, viên chức có thể đủ sống bằng lương. Đề xuất này được đưa ra trong bối cảnh thảo luận về định hướng xây dựng dự án Luật Ngân sách nhà nước (hợp nhất), nhằm thể chế hóa mục tiêu cải cách tiền lương đã được đặt ra trong Nghị quyết số 27 của Trung ương.
Diễn biến chi tiết
Chiều ngày 22/8, Quốc hội đã thảo luận về dự án Luật Ngân sách nhà nước (hợp nhất). Đại biểu Nguyễn Khánh Vũ (Quảng Trị) bày tỏ sự quan tâm đặc biệt đến việc thể chế hóa chính sách tiền lương và an sinh xã hội. Ông Vũ chỉ ra rằng, mặc dù Nghị quyết số 27 đã xác định mục tiêu cải cách tiền lương nhằm đảm bảo cán bộ, công chức, viên chức sống được bằng lương, nhưng việc cụ thể hóa nguyên tắc này trong dự thảo luật vẫn còn một số điểm chưa đồng bộ.
Cụ thể, Điều 9 của dự thảo luật quy định danh mục các lĩnh vực ưu tiên bố trí ngân sách nhưng chưa thể chế hóa nguyên tắc ưu tiên bố trí nguồn lực cho chính sách tiền lương. Hơn nữa, Điểm c khoản 2 Điều 70 lại xếp việc bổ sung nguồn cải cách tiền lương ở vị trí ưu tiên thứ ba khi phân bổ nguồn tăng thu, sau ưu tiên giảm bội chi và bổ sung quỹ dự phòng tài chính. Tương tự, Điều 62 chỉ coi chi tiền lương là khoản “không thể trì hoãn” trong cơ chế tạm cấp đầu năm, mà đại biểu Vũ nhận định là giải pháp tình huống hơn là nguyên tắc quản lý ngân sách chủ động.
Ông Vũ cũng viện dẫn Nghị định số 161/2026 của Chính phủ, cho thấy mức lương cơ sở hiện nay là 2.530.000 đồng/tháng. Với mức lương này, một công chức loại A1 (bậc 1, hệ số 2,34) có mức lương khởi điểm khoảng 5,92 triệu đồng/tháng. Đại biểu so sánh con số này với khu vực tư nhân, nơi quy định của Bộ luật Lao động và Nghị định số 293/2025 cho thấy thu nhập tối thiểu của người lao động đang chịu áp lực lớn.
Tác động & Nhận định
Việc ưu tiên nguồn lực ngân sách cho chính sách tiền lương là một vấn đề quan trọng, có tác động trực tiếp đến đời sống cán bộ, công chức, viên chức và gián tiếp ảnh hưởng đến hiệu quả hoạt động của bộ máy nhà nước. Nếu được thực hiện hiệu quả, chính sách này sẽ giúp nâng cao động lực làm việc, giảm thiểu tình trạng “chảy máu chất xám” từ khu vực công sang khu vực tư nhân, và góp phần xây dựng đội ngũ cán bộ vững mạnh. Tuy nhiên, việc cân đối ngân sách để thực hiện mục tiêu này đòi hỏi sự tính toán kỹ lưỡng, đặc biệt trong bối cảnh các nguồn ưu tiên khác như giảm bội chi và bổ sung quỹ dự phòng tài chính vẫn rất cần thiết. Các nhà đầu tư cần theo dõi sát sao diễn biến các chính sách kinh tế vĩ mô và phân bổ ngân sách để đánh giá tác động tiềm ẩn đến sức mua chung và dòng tiền trong nền kinh tế.