Siêu El Nino đang đe dọa nghiêm trọng đến kinh tế châu Á, dự kiến gây ra khô hạn cực đoan và sụt giảm sản lượng nông sản, đồng thời tạo áp lực lớn lên hệ thống lưới điện của nhiều quốc gia. Các cơ quan khí tượng lớn như NOAA và Australia đã cảnh báo về một siêu El Nino mạnh nhất lịch sử, dự kiến sẽ làm xáo trộn khí hậu toàn cầu, gây mưa nhiều ở châu Mỹ và khô hạn ở châu Á.
Diễn biến chi tiết
Liên Hợp Quốc nhận định El Nino năm nay là một "đòn kép" đối với khu vực châu Á - Thái Bình Dương, khi khu vực này vẫn đang chật vật với chi phí phân bón và năng lượng tăng cao do xung đột Trung Đông. Thái Lan là một ví dụ điển hình, khi nước này nhập khẩu 52% phân đạm từ vùng Vịnh. Sản lượng lúa chính vụ của Thái Lan, thường trổ bông vào tháng 9-11, sẽ trùng với thời điểm siêu El Nino diễn ra, khiến ngành sản xuất lúa gạo phải đối mặt với áp lực chi phí đầu vào và thiếu nước.
Hiện tượng này được dự báo sẽ làm sụt giảm sản lượng trồng trọt và đẩy giá lương thực tăng cao, tương tự giai đoạn 2015-2016. Indonesia và Philippines cũng chịu ảnh hưởng nặng nề, dẫn đến sức mua hộ gia đình sụt giảm và lạm phát tăng cao. Lạm phát tại Philippines vào tháng 4 đã đạt mức 7,2%, cao nhất trong 3 năm qua. Ngay cả các vùng trồng lúa có hệ thống tưới tiêu cũng đối mặt với tình trạng thiếu nước do mực nước hồ chứa và hệ thống thủy lợi giảm sút.
Tác động & Nhận định
- Rủi ro lạm phát: Giá lương thực và năng lượng có thể tiếp tục leo thang, gây áp lực lên chi phí sinh hoạt và sức mua của người dân.
- An ninh lương thực: Sản lượng nông sản giảm sút có thể đe dọa an ninh lương thực ở nhiều quốc gia, đặc biệt là các nước phụ thuộc vào nông nghiệp.
- Thách thức kinh tế vĩ mô: Các chính phủ trong khu vực sẽ phải đối mặt với thách thức trong việc ổn định kinh tế, kiểm soát lạm phát và hỗ trợ người dân cùng doanh nghiệp vượt qua khó khăn.
- Ảnh hưởng đến đầu tư: Rủi ro khí hậu gia tăng có thể tác động tiêu cực đến niềm tin nhà đầu tư vào các ngành nông nghiệp và năng lượng tái tạo trong ngắn hạn.
Nhà đầu tư cần theo dõi sát sao tình hình khí hậu và các chính sách ứng phó của chính phủ các nước trong khu vực để đưa ra quyết định đầu tư phù hợp, đặc biệt trong các ngành liên quan đến lương thực, nông nghiệp và năng lượng.
