Ngân hàng Nhà nước (NHNN) vừa công bố dự thảo sửa đổi, bổ sung một số điều của Thông tư 22/2019, trong đó đáng chú ý là đề xuất nâng tỷ lệ tối đa của nguồn vốn ngắn hạn được sử dụng để cho vay trung và dài hạn từ mức 30% lên 40%. Thay đổi này được kỳ vọng sẽ hỗ trợ thanh khoản và năng lực cho vay của các ngân hàng.
Diễn biến chi tiết
Theo Thông tư 22 hiện hành, tỷ lệ này đã được lộ trình giảm dần qua các giai đoạn. Cụ thể, từ 1.1.2020 đến 30.9.2021 là 40%, sau đó giảm xuống 37% (1.10.2021 – 30.9.2023), tiếp tục giảm còn 34% (1.10.2022 – 30.9.2023), và đạt mức 30% kể từ ngày 1.10.2023. Việc điều chỉnh ngược lại, đưa tỷ lệ này trở về 40%, được NHNN giải thích là nhằm thực hiện chỉ đạo của cấp có thẩm quyền, cụ thể là Kết luận số 18-KL/TW và Nghị quyết số 109/NQ-CP.
Tác động & Nhận định
- Tăng khả năng cung ứng vốn: Việc nới lỏng giới hạn này sẽ giúp các ngân hàng có thêm dư địa sử dụng nguồn vốn ngắn hạn để tài trợ cho các khoản vay trung và dài hạn, đặc biệt trong bối cảnh nhu cầu vốn cho sản xuất kinh doanh và đầu tư đang tăng lên.
- Hỗ trợ thị trường bất động sản: Các khoản vay trung và dài hạn thường liên quan đến lĩnh vực bất động sản và đầu tư hạ tầng. Việc tăng tỷ lệ này có thể gián tiếp hỗ trợ thanh khoản cho thị trường bất động sản đang gặp khó khăn.
- Giảm áp lực huy động vốn: Ngân hàng có thể giảm áp lực phải huy động vốn dài hạn với chi phí cao hơn, từ đó có thể tác động tích cực đến mặt bằng lãi suất cho vay.
- Rủi ro tiềm ẩn: Mặc dù mang lại lợi ích về thanh khoản, việc gia tăng tỷ lệ này cũng có thể làm tăng rủi ro kỳ hạn đối với hệ thống ngân hàng nếu không có biện pháp quản lý chặt chẽ. Tuy nhiên, NHNN thường sẽ cân nhắc các yếu tố rủi ro khi ban hành chính sách.
Động thái này cho thấy sự linh hoạt của NHNN trong việc điều hành chính sách tiền tệ, nhằm hỗ trợ tăng trưởng kinh tế và tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp, đồng thời vẫn đảm bảo an toàn hệ thống.