Thị trường kim cương Việt Nam đang chứng kiến những biến động mạnh mẽ, với việc nhiều doanh nghiệp kinh doanh đóng cửa hoặc tạm ngừng hoạt động. Điều này đã tạo ra làn sóng khách hàng đổ xô bán lại kim cương, gây áp lực lớn lên dòng tiền của các cơ sở kinh doanh còn lại. Tình hình càng trở nên phức tạp hơn khi xuất hiện các thông tin lan truyền về chất lượng kim cương không đảm bảo và việc Công an tỉnh Thanh Hóa triệt phá đường dây buôn lậu kim cương xuyên quốc gia trị giá 280 tỷ đồng.
Diễn biến chi tiết
Trong bối cảnh niềm tin thị trường bị lung lay, giới chuyên gia tài chính nhấn mạnh kim cương không phải là kênh đầu tư hay tài sản tích lũy an toàn như vàng. Kim cương, mặc dù có giá trị lớn và được xếp vào nhóm hàng hóa xa xỉ, lại có tính thanh khoản cực kỳ thấp. Người mua gần như luôn phải chấp nhận thua lỗ đáng kể khi bán lại, bởi giá thu mua thường thấp hơn đáng kể so với giá bán ban đầu.
Ông Trần Trọng Đức, CEO Virtus Prosperity, giải thích rằng vàng là tài sản tài chính mang chức năng tiền tệ, được chuẩn hóa và có tính thanh khoản toàn cầu. Ngược lại, kim cương là hàng xa xỉ mang giá trị cảm xúc, được cá nhân hóa, và chịu nhiều ảnh hưởng từ hoạt động marketing cũng như rủi ro công nghệ.
Tác động & Nhận định
- Rủi ro thanh khoản cao: Người sở hữu kim cương gặp khó khăn lớn khi cần chuyển nhượng, đặc biệt trong giai đoạn thị trường biến động hoặc khi các doanh nghiệp ngừng hoạt động. Khả năng lỗ vốn khi bán lại là rất cao.
- Thiếu minh bạch: Các nghi vấn về chất lượng và tình trạng buôn lậu gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến niềm tin của người tiêu dùng và nhà đầu tư vào thị trường kim cương.
- Không phải kênh trú ẩn an toàn: Khác với vàng, kim cương không được xem là tài sản dự trữ hay kênh tích lũy an toàn cho giới đầu tư, do thiếu tính chuẩn hóa và thanh khoản kém.
Nhà đầu tư cần hết sức thận trọng khi xem xét kim cương như một kênh đầu tư, bởi những rủi ro cố hữu về thanh khoản và biến động thị trường.