Chiều 23/6, Hội đồng Tiền lương quốc gia đã tổ chức phiên họp đầu tiên để thảo luận về phương án điều chỉnh mức lương tối thiểu vùng cho năm 2027. Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam đã đưa ra hai đề xuất chính: phương án 1 với mức tăng 9,8% và phương án 2 với mức tăng 8,5%. Mục tiêu của các đề xuất này là nhằm đảm bảo mức sống cơ bản cho người lao động, khi mà mức lương tối thiểu hiện hành được đánh giá là đã lạc hậu so với thực tế.
Diễn biến chi tiết
Cơ sở để Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam xây dựng các phương án tăng lương bao gồm tốc độ tăng trưởng GDP, chỉ số giá tiêu dùng (CPI), năng suất lao động và những yếu tố tác động đến hoạt động sản xuất kinh doanh của các doanh nghiệp. Bên cạnh đó, các số liệu thực tế cũng cho thấy lao động trong khu vực chính thức làm công việc tính theo giờ có thu nhập cao hơn, đặc biệt trong các ngành như xây dựng và dịch vụ, nơi mức lương thực tế khá cao.
Đại diện Liên đoàn Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) cũng bày tỏ sự đồng thuận về sự cần thiết phải điều chỉnh tiền lương tối thiểu, tuy nhiên nhấn mạnh tầm quan trọng của việc xác định một tỷ lệ tăng phù hợp. Phía người sử dụng lao động mong muốn thời điểm điều chỉnh sẽ là 1/7/2027 để doanh nghiệp có thêm thời gian chuẩn bị. Họ lo ngại rằng nếu mức tăng quá cao sẽ làm đội chi phí của doanh nghiệp, trong bối cảnh nhiều công ty vẫn đang đối mặt với khó khăn.
Tác động & Nhận định
Việc tăng lương tối thiểu vùng sẽ có những tác động đáng kể đến nền kinh tế và các doanh nghiệp:
- Đối với người lao động: Giúp cải thiện đời sống, tăng sức mua và giảm bớt gánh nặng chi phí sinh hoạt trong bối cảnh lạm phát.
- Đối với doanh nghiệp: Có thể làm tăng chi phí nhân công, ảnh hưởng đến lợi nhuận, đặc biệt là các doanh nghiệp thâm dụng lao động. Tuy nhiên, việc tăng lương cũng có thể thúc đẩy năng suất lao động và giảm tỷ lệ nghỉ việc.
- Đối với nền kinh tế: Góp phần kích thích tiêu dùng nội địa, nhưng cũng cần cân nhắc để không gây áp lực lên lạm phát và sức cạnh tranh của doanh nghiệp.
Việc điều chỉnh lương tối thiểu cần phải cân bằng hài hòa lợi ích giữa người lao động và người sử dụng lao động để đảm bảo sự phát triển bền vững của nền kinh tế.